Lảm nhảm tàn âm

Trang 4 trong tổng số 19 trang Previous  1, 2, 3, 4, 5 ... 11 ... 19  Next

Go down

Re: Lảm nhảm tàn âm

Bài gửi by Kill_Me_Now on 21/2/2018, 22:19

[Time to tuzky like Tuzki]

Ngày xưa, người có một câu. Nếu ý thức được mọi chuyện không như ban đầu, hãy biến mất một thời gian. Tôi và người đã chọn như thế, và sau cùng, biến mất khỏi nhau thật. Nhẹ nhàng, rất nhẹ. Chúng tôi hẹn gặp. Tôi nói với người, hãy đi, tôi rồi sẽ ổn.

Trên con đường về nhà hôm ấy. Bất kể cho bao nhiêu xe. Tôi đã vừa chạy vừa gào thét. Cảm xúc lúc ấy trong tôi, như một khối cầu phát nổ. Thế rồi, tôi ổn, đúng, vẫn ổn.

Vì người định trước, và tôi luôn ám thị mình, sẽ ổn thôi.

1, 2, 3, 4, 5, 6...

Cậu ấy, là kẻ tàn nhẫn đáng thương. Kẻ tàn nhẫn ấy, đã không thể làm gì tôi. Sau khi mở cửa đón tôi vào thế giới của mình.

Tôi hiểu, bản thân có một loại khả năng. Như phá đi rào cản của người khác. Nếu tiếp xúc lâu, cho dù ban đầu nghĩ về tôi thế nào, cũng dần tin tưởng mà bản thân không biết được. Tôi thấy mình tàn nhẫn biết bao nhiêu, khi có khả năng đó. Thật sự thì, tôi chẳng muốn thân thiết thêm ai cả.

Có một loại cảm xúc cầu toàn. Nếu tôi đã vô tình khiến ai tin tưởng, bản thân phải cố gắng không làm họ thất vọng. Kết quả là, tôi không làm được. Cho dù duy trì lâu hơn 15 phút, cũng không thể là cả đời người.

Vậy nên... tôi nghĩ, mọi chuyện đều không sao. Sẽ quen dần, với mọi cảm giác.

Nếu đổ sạch trách nhiệm xuống sông, ném ký ức đó vào lòng đất, vùi chôn tất cả. Tôi sẽ chẳng có cảm giác gì nữa đâu. Bởi suốt năm tháng ấy, chứng kiến từng người rời khỏi mình, chậm rãi và lặng lẽ, tôi đã chẳng bao giờ, chẳng bao giờ tin vào các mối quan hệ ở thế giới ảo.

Còn, ở hiện tại. Tôi vốn dĩ đã sợ hãi tất cả rồi. Một cái chạm tay cũng khiến tôi không an toàn. Nhưng, mặt nạ hoàn hảo vẫn là hoàn hảo...

Vậy đấy, đã tự lập trình mình. Nhưng tôi không rõ vì gì, khi nhớ đến người. Tôi luôn rơi vào cảm giác hẫng hụt này... Hối hận? Câu trả lời, dường như không đúng. Thực ra, khái niệm hối hận, tôi còn không rõ...
avatar
Kill_Me_Now
Trùm cuối

Tổng số bài gửi : 198
Join date : 22/01/2018
Age : 17
Đến từ : Có lẽ là... ego.

Xem lý lịch thành viên http://skytara.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Re: Lảm nhảm tàn âm

Bài gửi by Kill_Me_Now on 21/2/2018, 22:19

Người đó, ban đầu muốn thử tôi. Cũng như cậu vậy... Tôi viết những dòng này, cậu biết không, bằng dạng cảm xúc nhạt nhẽo nhất. Và, khinh thường mọi chuyện... Thật... hận, lẽ ra nên hận một kẻ như tôi. Hơn là ở cạnh, quý mến, và vài điều khác.

Người đó, tò mò về tôi. Bởi tôi luôn xoay sở trong góc tối của mình, tôi viết nhiều thứ, viết cho quá khứ. Tôi viết, như một kiểu làm ổn mình. Và người vô tình đọc được. Cũng như cậu thôi...

Chính vì như cậu... nên tôi mới hận mình. Bản thân tôi, với cách xen vào cuộc sống một ai đó thế này, đã rất đáng kinh tởm rồi...

Người bắt đầu làm quen với tôi. Có một khoảng thời gian, tôi viết những điều rất buồn. Người đã kể cho tôi nghe, câu chuyện về kẻ chờ đợi. Người đó, nói tôi thật giống nhân vật trong câu chuyện kia. Cũng chính lúc đó, tôi đã bước vào cuộc sống của người, thế giới của người, tàn dư của người mà tôi không biết.

Thời gian đó, tôi bắt đầu cấp ba. Vẫn ấu trĩ và ngây ngốc, khả năng của mình, tôi chưa nhận ra nó. Cứ vậy, người tin tưởng tôi. Sau cùng, khoảng cách gần thêm. Để rồi tôi bắt đầu đào bới những thứ người không muốn nói.

Tôi lợi dụng cảm giác an toàn của người, để giết chết người từ từ.


Có một chuyện, người bị bệnh... Bệnh rất nặng. Người giấu tôi, cho đến khi phải biến mất, tôi lục cả thế giới ảo lên, tìm ra số điện thoại của người, gọi điện. Không nghe máy. Sau rồi, tôi biết người bệnh. Hôm đó là tổng kết năm, tôi đã khóc... Khóc rất nhiều. Khóc đến mức khuôn mặt đờ đẫn hẳn đi. Đó là lần đầu tiên tôi khóc vì một người ở thế giới ảo. Đó cũng là lần đầu tiên, tôi nhận ra mình sợ mất người. Tôi nhận ra mình muốn níu kéo người. Tôi nhận ra, nếu có khả năng chặn dòng chảy thời gian, tôi sẽ không ngần ngại mà làm mọi thứ...

Lý do, cả đời tôi không biết. Người và tôi như cái bóng của nhau, đã tổn thương rất nhiều ở quá khứ... để tìm thấy nhau như vậy. Nhưng, có những điều, đúng thế. Lẽ ra không được phép xảy ra.

Như chuyện tôi biết người. Như chuyện chúng tôi đã ở cạnh nhau lâu đến mức, tôi lợi dụng điều đó, đào lên những gì tôi muốn biết.

Hah... Nực cười. Rõ ràng, tôi biết mình đã đúng, nhưng không thể dừng việc ân thầm tìm hiểu.

Thế giới ảo, cho dù tôi không có khả năng truy cập DeepWeb, vẫn không khó cho tôi khi muốn tìm một người tiếp xúc đã lâu...

Câu chuyện đó, đẩy người vào sự lựa chọn, hoặc phải diễn tiếp. Hoặc thú nhận và sống cùng ý nghĩ sẽ bị xa lánh như ban đầu...

Người không hề biết, tôi cũng như người. Một kẻ rối loạn tâm lý. Người không hề biết.

Người sợ hãi tôi... Khi tôi nhận ra mọi chuyện đã đi quá xa. Khi tôi biết mình đã nguy hiểm đến thế nào. Khi tôi nhận ra mình đã làm gì. Khi tôi nhận ra người sợ hãi đến đâu...

Tôi đã không thể cứu vãn nữa...

Sự thật cứ vậy, bày ra trước mắt... Để rồi, người biến mất khỏi tôi...
avatar
Kill_Me_Now
Trùm cuối

Tổng số bài gửi : 198
Join date : 22/01/2018
Age : 17
Đến từ : Có lẽ là... ego.

Xem lý lịch thành viên http://skytara.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Re: Lảm nhảm tàn âm

Bài gửi by Kill_Me_Now on 21/2/2018, 22:19

Khi tôi biết người bị bệnh, tôi đã hành động như một đứa trẻ. Giống như, dặn người cố gắng lên, dặn người phải thế này thế khác. Và cố gắng để truyền đạt một lời cầu xin khốn kiếp... Lời nói đừng rời bỏ tôi.

Để làm gì? Hahah... Hài. Thật hài hước. Cười nhiều tốt lắm...

Tôi ích kỷ. Chắc chắn. Khi người ở cạnh, tôi thấy bình ổn hơn. Nên muốn giữ người lại. Tôi chỉ đơn giản là nghĩ vậy, kẻ tự cho mình thế này thế khác, thật kinh tởm khi nói ra những lời đó.

Câu trả lời của người, cũng chính là câu mà tôi nói với các cậu hôm nay... "Tôi sẽ ở bên cậu, khi còn có thể". Người luyến tiếc cho kẻ tội nghiệp là tôi, nên không thể rời đi bình ổn. Người đã đợi đến khi tôi đẩy người vào đường cùng.

Rồi đấy... Cậu nói xem, tôi sẽ làm gì với cậu đây? Tôi không ngăn được mình nữa rồi. Tôi một ngày nào đó, sẽ lao qua bức tường. Tôi là kẻ như thế... Vậy nên... cho dù tôi có cầu xin thế nào, hãy cứ để là gió thoảng đi.

Cứ ở lại gần hơn, thì vẫn như thế thôi. Quá khứ, hiện tại, chẳng khác nhau mấy đâu. Khi tôi bắt đầu khiến cậu tò mò. Từ những điều tôi viết ra thế này.

Tin tôi đi. Tất cả những điều này, là giả dối, toàn bộ. Ngày mai nó chẳng còn như thế nữa đâu. Và tôi, ngày mai cũng quên hết. Tôi không bao giờ ý thức được mình đã làm gì với những người đã vô tình phá vỡ đề phòng. Tôi không phải thiên thần, sinh vật thuần khiết ấy, tôi khác. Rất khác.

Khi ấy... người bảo, tôi có muốn nghe nhạc không. Và thế, người hát cho tôi nghe. Đó là lần đầu tiên tôi được ai đó ở thế giới ảo hát tặng. Người thỉnh cầu tôi, hãy rap một đoạn tặng người...

"...tôi có một lời thỉnh cầu... hãy hát tôi nghe..."

Khi đó, tôi chạy theo suy nghĩ của bản thân. Đã thu âm một đoạn rap. Đó là lần đầu tiên tôi lộ giọng của mình. Cái gì cũng thế, đã bắt đầu, sẽ đi xa hơn.

Khi cậu hỏi tôi... "có muốn nghe một bài hát..."

Tôi cảm thấy mọi thứ mất đi sự cân bằng vốn có. Tôi nhận ra mình đã đi quá xa rồi. Và có lẽ, hậu quả sẽ đến rất nhanh thôi...

1, 2, 3, 4, 5, 6...

"Có một thứ cảm xúc, chỉ tồn tại trong tim ta
Và có một thứ hạnh phúc, nó còn mãi ở nơi xa..."

Khi biết tôi nguy hiểm đến mức nào. Khi biết khoảng cách đã bị rút ngắn đến mức nào. Khi biết mọi chuyện có thể tệ đi. Người đã đếm ngược từng ngày, để rời xa tôi...

Để kết thúc. Bằng cái chết.

Chính trong những ngày Tết này. Người hoảng loạn tuyệt vọng. Người muốn tìm một điểm bấu víu. Người tin tôi. Nhưng lúc đó, tôi đã ở đâu chứ...

Lúc đó... tôi đã ở đâu...?

Vậy nên, cho dù ám ảnh về thời khắc tận cùng có tới gần... tôi cũng không sao. Cậu thấy đấy. Mọi chuyện lặp lại, hầu như tất cả. Chỉ có điều, tôi liên tục nhắc về khoảng cách trước cậu. Còn trước người thì không.

Cậu thấy đấy. Mọi chuyện, sẽ chấm dứt khi tôi bộc lộ bản chất xấu xa của mình. Lợi dụng để đạt được tình cảm, lòng tin, từ những con người từng đau khổ. Tôi khốn nạn đến vậy đấy.

Đừng nghĩ cậu... vô cảm. Cậu vẫn quan tâm tôi mà. Dù biết tôi không đáng, nhưng những lúc thế này... Bao giờ cũng ở đó lắng nghe tôi.

Mệt mỏi chưa?

Ahahah... Hài. Mọi thứ đều hài. Cười nhiều rất tốt. Cười đi...

Dù bây giờ tôi thế nào. Sau này tôi cũng sẽ khốn nạn dần thôi... Tôi đã bảo cậu cẩn thận chưa?

Bây giờ... tôi phải làm thế nào đây...?

Mất đi cậu... thực sự tôi rất sợ...
avatar
Kill_Me_Now
Trùm cuối

Tổng số bài gửi : 198
Join date : 22/01/2018
Age : 17
Đến từ : Có lẽ là... ego.

Xem lý lịch thành viên http://skytara.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Re: Lảm nhảm tàn âm

Bài gửi by Kill_Me_Now on 21/2/2018, 22:20

Hôm trước, tôi trả lời phũ với một người.

Cậu ấy hỏi tại sao.

Tôi phun ra hai chữ "đỡ phiền".

Với các cậu, tôi... hy vọng mình không khốn nạn đến thế...
avatar
Kill_Me_Now
Trùm cuối

Tổng số bài gửi : 198
Join date : 22/01/2018
Age : 17
Đến từ : Có lẽ là... ego.

Xem lý lịch thành viên http://skytara.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Re: Lảm nhảm tàn âm

Bài gửi by Kill_Me_Now on 22/2/2018, 05:17

Ác mộng...
Mình sợ đến đau lòng...
avatar
Kill_Me_Now
Trùm cuối

Tổng số bài gửi : 198
Join date : 22/01/2018
Age : 17
Đến từ : Có lẽ là... ego.

Xem lý lịch thành viên http://skytara.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Re: Lảm nhảm tàn âm

Bài gửi by Kill_Me_Now on 22/2/2018, 23:02

Nơi này... mình đã làm gì rồi? Khiến mọi người sợ... Mọi chuyện sau cùng là do mình thôi. Không biết cảm giác trốn chạy sẽ dễ chịu hơn hay không. Nhưng thực sự là, muốn buông xuôi rồi...

Chuyện của cậu ấy. Cả người trong cuộc cũng chẳng hiểu nổi.

Nếu quá khứ quay lại, khi cậu ấy đến tìm mình, kể mình nghe về... Mình có... hành động như vậy...?

Mình nghĩ, nếu quá khứ lặp lại... Mình vẫn sẽ đến thế giới đó... vẫn sẽ đến... sẽ như thế... cứ thế...

Nhưng việc nhắn mấy trăm tin cho cậu ấy lúc rời đi... mình có nên làm vậy? Lần nữa?

"Kill thật ngốc..."

"Kill có khả năng ép buộc người khác đấy. Rốt cuộc thì... có mệt không?"

"Không... vui thì không..."

Cậu việc gì phải ép mình như vậy chứ... Thật ngốc... Thật dại dột... Đôi khi, trong cơn mơ cuối ngày, hình bóng cậu ấy xuất hiện trong tâm tưởng, rất muốn lao tới mà ôm chặt. Rất muốn gào lên, thôi nào, đừng thế. Mọi chuyện sẽ ổn thôi, nếu cậu nói ra từ đầu...
avatar
Kill_Me_Now
Trùm cuối

Tổng số bài gửi : 198
Join date : 22/01/2018
Age : 17
Đến từ : Có lẽ là... ego.

Xem lý lịch thành viên http://skytara.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Re: Lảm nhảm tàn âm

Bài gửi by Kill_Me_Now on 22/2/2018, 23:03

Chị ấy... biết mình đi sai... Nhưng lại nghĩ rằng, sẽ ổn...

"Chăm sóc con bé nhé... Anh chị làm không nổi..."

"Chỉ có em thôi..."

"Anh mệt rồi. Trả con bé lại cho em đấy!"

"Anh bảo... đi đâu thì đi..."

Trong cơn mơ... không ngừng gọi tên cậu ấy...

Giọng của Lulu... tình cờ giống cậu ấy đến lạ. Giống đến mức bao nhiêu quá khứ ùa về. Mặt mình đơ ra... cảm xúc lại tan như bọt khí...

Nếu, ngày hôm sau, bản thân lại trở thành kẻ khác... người bên cạnh sẽ mệt mỏi phải không...?
avatar
Kill_Me_Now
Trùm cuối

Tổng số bài gửi : 198
Join date : 22/01/2018
Age : 17
Đến từ : Có lẽ là... ego.

Xem lý lịch thành viên http://skytara.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Re: Lảm nhảm tàn âm

Bài gửi by Kill_Me_Now on 22/2/2018, 23:03

Mình bất lực, khi thấy cậu ấy viết ra từng mảng mâu thuẫn. Cậu ấy, đã chọn sẽ rời đi từ ban đầu. Nhưng lại để mọi chuyện đi quá xa.

Lựa chọn của cậu ấy thật ngốc, cố tình khiến mình ghét cậu ấy, buông bỏ, để ra đi sẽ nhẹ hơn. Nhưng mình chẳng hiểu được... Mình cứ bám theo cậu ấy... Vẫn thế...

"Hay em nghĩ là... cậu ấy onl chỉ có thể nói chuyện với mình... nếu không nói, sẽ cô đơn lắm?"

Anh nói đúng... Em sợ cậu ấy cô đơn. Nhưng em không biết là... cậu ấy muốn em buông bỏ... Em đã nghĩ, nếu để câu chuyện kia trở về một lần nữa... cậu ấy sẽ rất đau... Nên em bằng mọi giá đã không đi...

Lần phẫu thuật đó... em đã làm mọi cách để được bình ổn. Sớm trở lại...

"...50% là lớn đó. Sao không thử nhỉ?
Nhớ rằng, ở nơi nào đó...
có người chờ Kill...
đợi Kill..."

Lần đó, mình... thực sự rất đau... trong lòng, sợ rằng sẽ làm cậu ấy tổn thương, nếu không thể trở về...

Mọi chuyện thật nhẹ...

"Kill đâu rồi. Onl đi.
Đồ dở hơi này.
...onl đi. Dạy tiếng Mường cho..."

Ngày cậu ấy tìm cách trở về... mình đã tỏ vẻ xa lạ. Mình thật... ích kỷ. Dù bao ngày qua, vẫn luôn viết về cậu ấy, với tất cả cảm xúc...

"Tôi chết rồi à?"

"...từ giờ, người lạ, nhé...?"

Thực sự, nếu là người lạ, có thể làm quen lại không? Mình có thể, đến cạnh cậu ấy, nói "chào, tôi là Kill... một nhà du hành bản ngã..." Có thể không nhỉ...?

Thật sự, tận đáy lòng... mình rất muốn giữ cậu ấy lại.

Nhưng đúng là... không thể trở về như trước nữa. Giả vờ không quen biết... như thế, rất khó.

"Từ bây giờ, là người lạ..."

Ở góc tối đó, cậu ấy nhốt mình trong quá khứ về chị. Chị là người thế nào... Thế nào nhỉ? Mình không hình dung ra... Trước khi chị ấy mất... chỉ để lại một diễn đàn...

Mình đào bới quá khứ để làm gì?

"Đừng bao giờ để bị quá khứ chắn ngang, không tốt đâu..."

Có lẽ, nếu chọn lại, mình sẽ an phận làm Kill... Natalie sẽ không bao giờ tồn tại...

Bây giờ thì hết thật rồi... Nếu nơi ấy vẫn còn... biết cậu ấy ổn... thì tốt biết mấy... Nếu nơi ấy vẫn còn... thì anh Tum... thì chị Kamo... thì... cậu ấy...

Sẽ tốt biết mấy...
avatar
Kill_Me_Now
Trùm cuối

Tổng số bài gửi : 198
Join date : 22/01/2018
Age : 17
Đến từ : Có lẽ là... ego.

Xem lý lịch thành viên http://skytara.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Re: Lảm nhảm tàn âm

Bài gửi by Kill_Me_Now on 22/2/2018, 23:04

Khi cậu ấy vẫn còn ở đây... những bài viết trong diễn đàn đã ám ảnh mình... Cậu ấy viết về họ, tự huyễn mình đến mức điên loạn...

Thời điểm "nắng ấm dịu êm"... cậu ấy đã không bỏ mình đi... Vì sợ mình cô độc sao? Sợ mình lang thang một mình sao?

"...cứ như vậy... làm sao buông bỏ đây..."

"Phải chấm dứt tất cả... trước khi quá muộn..."

"Đừng! Không được đi... nợ Kill nhiều lắm! Khăn quàng này, sợi dây thừng siết cổ Kill này!"

"Đòi mãi... còn nợ thì ở lại mà trả..."

"Em... chẳng lẽ... chị đoán không lầm..."

"Con bé sẽ ngộp thở mất..."

"Xin chị... đừng nói với ai... mọi chuyện... hãy như thế... như cũ..."

"Em... hãy ở cạnh... hãy cứu con bé... cứu lấy con bé..."

Chị... hiểu cậu ấy đến thế... sao lại... giao chuyện đó cho một kẻ ích kỷ là em...?

Chị ơi...

"Ngốc!"

"Nắng nóng quá rồi..."

"Mì em đã bảo..."

"Chúng mày lấy con bé ra làm trò cười thì vui lắm à? Tao chỉ thấy tội cho con bé thôi."

"Dẫu biết là em ấy sai! Nhưng chúng mày lợi dụng em ấy còn gì..."

Mình đã ở đâu lúc đó? Cạnh cậu ấy, mà chẳng thấu được gì... Mình lúc đó, đã để cậu ấy đuối sức một mình...

"Anh mệt rồi! Trả con bé lại cho em!"

"...nợ Kill nhiều lắm!"

"Phải chấm dứt tất cả...
Ba ngày Tết...
phải đi...
Ba
Hai
Một..."

"Cuộc gọi ấy, ai nghe máy?"

"Làm ơn, đừng cố chấp với tôi như thế!"

"Cậu có bao giờ hiểu được con bé chưa? Có bao giờ chưa? Đồ trẻ con!"

Nếu chọn lại... mình sẽ làm khác, phải không...? Sẽ không để cậu ấy... như thế... không thể đứng yên... như thế...

"...chẳng là ai cả..."

"...giống ai mà chẳng được?"

"Làm gì?"

"Ừ..."

"Thế à?"

"Ừ..."

"Con bé không trả lời dài hơn được à?"

"Để tôi một mình! Để tôi yên..."

...Kill_Me_Now... mày vẫn rất ấu trĩ...
avatar
Kill_Me_Now
Trùm cuối

Tổng số bài gửi : 198
Join date : 22/01/2018
Age : 17
Đến từ : Có lẽ là... ego.

Xem lý lịch thành viên http://skytara.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Re: Lảm nhảm tàn âm

Bài gửi by Kill_Me_Now on 22/2/2018, 23:04

Chẳng rõ vì gì... mình muốn tìm ra... mình muốn tìm ra... dù chẳng biết gì về nơi ấy... Dù quá khứ... chỉ liên quan đến chị... thì vẫn rất muốn... tìm ra...

Night...

Niềm mong mỏi ấy... biến thành tâm niệm duy nhất ego. Tâm niệm duy nhất, lớn lao đủ để đưa mình vào một guồng máy. Dù thế nào đi nữa, bắt buộc phải tìm ra Night. Lục tung cả miền Nam lên. Dù thế, vẫn phải cố gắng...

Dập tắt đi ước mơ...

"Kill ở Đồng Nai nhỉ?"

"Ra bưu điện. Người ta ship tận nhà, đến tận giường, gọi Kill dậy rồi đưa cho..."

"Tốt nhỉ?"

"Kill thích màu gì?"

"Đỏ... Máu... Máu ấy..."

"Tiếc thật... chỉ có đỏ rượu thôi... Kill biết không?"

"À... tặng sợi dây thừng, cho Kill thắt cổ..."

"Khăn quàng...?"

"Đu lên xà nhà, đảm bảo cao ra. Kill cao bao nhiêu nào?"

...nghẹn... Không xong rồi... Giờ thì... mình biết tại sao bản thân rất thích khăn quàng... giờ thì... mình biết tại sao bản thân... lại chọn Liu...

Lẽ ra... nên giữ cậu ấy... lại... Và nói rằng... mình đã biết, vậy nên... đừng tự ép... Kill... Mày... sai lầm rồi...

Lục tung đất trời Tây Bắc... sẽ tìm được không...? Đâu đơn giản như thế? Vì cậu ấy... dùng lý lịch giả...

"Mộ ở đâu?"

"Ừ..."

Kết thúc... chưa từng... bản thân phải dằn vặt. Phải tự nhủ, nếu quen thân thêm ai, cái kết đều như thế... Phải lùi lại... trước khi... rào cản bị phá bất ngờ...

Chỉ tổn thương một người thôi... là đủ, quá đủ rồi...
avatar
Kill_Me_Now
Trùm cuối

Tổng số bài gửi : 198
Join date : 22/01/2018
Age : 17
Đến từ : Có lẽ là... ego.

Xem lý lịch thành viên http://skytara.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Re: Lảm nhảm tàn âm

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Trang 4 trong tổng số 19 trang Previous  1, 2, 3, 4, 5 ... 11 ... 19  Next

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết